唐诗三百首全集
chūnxiǎo táng mènghàorán
《春 晓 》唐 孟 浩 然
chūnmiánbùjuéxiǎo chùchùwéntíniǎo yèláifēngyǔshēng huāluòzhīduōshǎo
春 眠 不 觉 晓,处处 闻啼鸟。夜 来 风 雨 声,花 落 知 多少。
lùchái táng wángwéi
《鹿柴》唐 王 维
kōngshānbújiànrén dànwénrényǔxiǎng fǎnjǐngrùshēnlín fùzhàoqīngtāishàng
空 山 不 见 人,但 闻人 语 响。返 景 入 深 林,复 照 青 苔 上 。
xiāngsī táng wángwéi
《相 思》唐 王 维
hóngdòushēngnánguó chūnláifājǐzhī yuànjūnduōcǎixié cǐwùzuìxiāngsī
红 豆 生 南 国, 春来发几枝。愿 君 多采 撷, 此物最相思。
záshī táng wángwéi
《杂诗》唐 王 维
jūnzìgùxiānglái yìngzhīgùxiāngshì láirìqǐchuāngqián hánméizhuóhuāwèi
君 自故乡来, 应 知 故 乡 事。来 日绮 窗 前, 寒 梅 著 花 未。
zhōngnánwàngyúxuě táng zǔyǒng
《终 南 望 余 雪》唐 祖咏
zhōngnányīnlǐngxiù jīxuěfúyúnduān línbiǎomíngjìsè chéngzhōngzēngmùhán
终 南 阴 岭 秀 , 积雪浮云端。林表 明霁色, 城 中 增 暮 寒 。
jìngyèsī táng lǐbái
《静夜思》唐 李白
chuángqiánmíngyuèguāng yíshìdìshàngshuāng jǔtóuwàngmíngyuè dītóusīgùxiāng
床 前 明 月 光 , 疑 是 地 上 霜 。举 头 望 明月, 低头思故乡。
dēngguànquèlóu táng wángzhīhuàn
《登 鹳 雀 楼》唐 王 之 涣
báirìyīshānjìn huánghérùhǎiliú yùqióngqiānlǐmù gèngshàngyìcénglóu
白日依山尽, 黄河入海流。欲穷千里 目, 更 上 一 层 楼 。
第 - 1- 页 共 17 页 - 1-
jiāngxuě táng liǔzōngyuán
《江 雪 》唐 柳 宗 元
qiānshānniǎofēijué wànjìngrénzōngmiè gūzhōusuōlìwēng dúdiàohánjiāngxuě
千 山 鸟 飞 绝 , 万 径 人 踪 灭。孤舟蓑笠翁, 独 钓 寒 江 雪。
dēnglèyóuyuán táng lǐshāngyǐn
《登 乐 游 原》唐 李 商 隐
xiàngwǎnyìbúshì q
原创力文档

文档评论(0)